TỰ KHÚC THÁNG BA
(Tuấn Phạm)
Ta về
Gối mộng
Tháng ba
Thuở em đôi tám và ta ...dại khờ !
Mưa xa vắng, nắng vàng mơ
Hoa gạo đỏ như nỗi chờ đợi ai
Em lên trường núi sương mai
Đẫm con đèo vắng dặm dài tôi thương
Ngọn đòng trong vắt giọt sương
Đồng làng lúa mới nõn nường tháng ba
Hương bưởi e ấp vương xa
Như em xưa ấy quê nhà đợi tôi !
Tháng ba lối cũ xa rồi
Nhặt thao thức hong lại thời xuyến xao
Búp bàng hóa lá khi nao
Mà non ngọt giấc chiêm bao xuân thì...
Phận ta là cánh thiên di
Em thành hoa cải lỡ thì bến sông !
Nhưng rồi một sớm cuối đông
Em buông ngày cũ theo chồng đi xa...
* *
*
Cuối chiều hoa nắng ngõ nhà
Chơi vơi ta rủ tháng ba tự tình !